Skip to content →

Đalat | Tiếng thở của những tán thông xanh

Một cốc trà nóng cho buổi sáng nhiều mây. Hôm nay, Đalat vẫn vậy, an yên, tĩnh mịch. Nếu nhắm mắt lại, bạn sẽ nghe thực rõ tiếng thở của những tán thông xanh, tiếng ríu rít của chim chuyền cành và tiếng cười của gió. Bạn ra vườn hái dăm ba lá chocolate mint và vài ngọn cỏ ngọt cho vào cốc nước nóng vừa đun sôi. Nắng bắt đầu xuyên thủng màn mây trắng xốp và chiếu thẳng lên chiếc ghế gỗ bạn đang ngồi. Cốc trà nóng trên tay làm bạn nhớ mùa đông Hà Nội, nhớ những hạt mưa lất phất rơi mỗi lúc chiều về, nhớ buổi sớm mai bảng lảng sương giăng những con hẻm nhỏ. Bạn nhớ nhưng vẫn chưa muốn trở về. Bạn thấy bản thân sao mâu thuẫn quá chừng. Mà khoan, có đúng là bản thân mâu thuẫn không? Hay chính Hà Nội mới là kẻ mâu thuẫn? Nhưng thôi, hãy kệ đi. Vì có đặt bao nhiêu câu hỏi thì cũng làm chi có ai rảnh ngồi trả lời giùm bạn…

Chiếc ghế gỗ đã mốc meo vì để ngoài sương giá. Bạn ngồi im, ngẩng đầu ngắm mây trôi hờ hững. Bạn khép mắt, hít hà thật lâu mùi đất, mùi trà, mùi dã quỳ phảng phất, chỉ mong khi ngày mai đến, bạn vẫn còn nhớ như in những khoảnh khắc trong ngần của buổi sáng hôm nay.

Tối qua, bạn lại đến tiệm cafe nhỏ quen thuộc của những người bạn thân thương bạn vô tình gặp khi đến Nhà. Lại là một tách trà nóng vị bạc hà phúc bồn tử. Bạn ngồi yên, lặng nghe cuộc trò chuyện và đôi lúc mỉm cười vì thấy tuổi trẻ thật mộng mơ. Tuổi trẻ của bạn cũng mộng mơ dễ sợ. Ngồi yên và lặng nghe. Bạn có thể ngồi vậy thật lâu, thật lâu vì bạn vốn đã quen với việc nghe người khác kể chuyện. Bạn và những câu chuyện – như kẻ đang say và những chén rượu nồng.

À, sáng hôm nay lúc vừa bừng tỉnh sau giấc ngủ, bạn thoảng ngửi thấy đâu đó trong nhà mùi thơm của sả. Bếp ấm. Lòng bạn ấm. Bạn đọc lời nhắn và tủm tỉm cười một mình, mặc kệ hai con mèo đang cựa đầu vào chân đòi ăn bữa sáng. “Anh có nấu sườn chay để trong nồi đất, trứng và canh để trong lò viba, chén mắm cà để trong ngăn mát tủ lạnh, em với anh T[…] ăn cơm nha”.

Bất chợt, bạn muốn khóc thật to, khóc vì vui hay vì buồn? Khóc vì gặp được những con người thân thương quá mực hay khóc vì sắp phải nói lời chia tay? Bạn không biết. Bạn muốn khóc.

Đalat, 2018.10.18

Just be,

Autumn

Published in Random Writings vi Travel Journal Travel vi

Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: